The Mark of Athena _ Chương 16

The Mark of Athena

Dấu hiệu Athena

Chương 16

Percy

gf

ĐƯỜNG HẦM CHẠY DỌC DƯỚI MỘT BỂ KÍNH CỠ PHÒNG TẬP THỂ THAO. Ngọai trừ nước và một ít đồ trang trí rẻ tiền, cái bể có vẻ trống trải một cách hoành tráng. Percy ước chừng phải có đến năm mươi ngàn gallon nước trên đầu bọn họ. Nếu vì một lí do nào đấy mà đường hầm này sập xuống…

Chẳng có gì to tát cả. Percy nghĩ. Mình từng bị nước vây quanh cả nghìn lần rồi. Đây là sân nhà mình.

Nhưng tim cậu lại đập như sấm. Cậu nhớ lần mình bị chìm trong một hố lầy Alaska lạnh lẽo – bùn đen che kín mắt, miệng và mũi cậu.

Phorcys đứng lại giữa đường hầm và tự hào dang tay. “Chỗ trưng bày đẹp đấy chứ hả?”

Percy cố làm mình xao lãng bằng cách tập trung vào các chi tiết. Trong một góc bể, chen giữa một rừng tảo bẹ giả là một ngôi nhà bánh quy gừng bằng nhựa to như thật với bong bóng chui ra từ ống khói trên mái nhà. Ở góc đối diện là một bức tượng bằng nhựa, hình người mặc đồ lặn kiểu cổ đang quỳ gối bên một cái rương châu báu cứ vài giây lại mở ra một lần, nhả bong bóng, rồi lại đóng lại. Rải tứ tung trên nền cát trắng là những viên cuội thủy tinh to cỡ quả bóng bowling và một loạt những thứ vũ khí kì lạ như đinh ba và súng bắn lao[1]. Bên ngoài bức tường trưng bày của bể kính là một khán đài với sức chứa khoảng vài trăm người.

“Ông nuôi thứ gì trong đó thế?” Frank hỏi. “Cá vàng khổng lồ ăn thịt người?”

“Ố, cũng hay đó! Nhưng, không, Frank Trương, hậu duệ của Poseidon ạ, bể này không phải để nuôi cá vàng.”

Nghe đến hậu duệ của Poseidon, Frank nhăn mặt. Cậu lùi lại, nắm chặt cái ba lô của mình như cầm một cái chùy mà cậu sắp vung lên.

Cảm giác ghê sợ nhỏ giọt xuống cổ họng Percy như si-rô ho. Không may là, đó lại là cảm giác quen thuộc đối với cậu.

“Sao ông lại biết tên họ của Frank?” Cậu chất vấn. “Sao ông biết cậu ấy là hậu duệ của Poseidon?”

“Chà…” Phorcys nhún vai, tỏ vẻ khiêm tốn “Có lẽ nó nằm trong mô tả mà Gaea cung cấp. Cậu biết đấy, treo thưởng để truy nã, Percy Jackson ạ.”

Percy mở nắp cây bút của mình. Lập tức, thanh Thủy Triều xuất hiện trong tay cậu. “Đừng chơi trò đánh đố với tôi, Phorcys. Ông đã hứa sẽ trả lời những câu hỏi của tôi.”

“Sau dịch vụ tiếp đãi khách VIP, đúng vậy.” Phorcys đáp. “Tôi đã hứa sẽ cho cậu biết tất cả những gì cậu cần biết. Tuy nhiên, vấn đề là cậu không thực sự cần biết gì cả.” Nụ cười kệch cỡm của ông ta nở rộng hơn. “Hai cậu thấy đấy, ngay cả khi các cậu kịp đến được Rome, mà điều đó khá là bất khả thi, các cậu cũng chẳng bao giờ đánh bại được mấy thằng em khổng lồ của ta nếu không có một vị thần trợ giúp. Mà vị thần nào sẽ giúp các cậu kia chứ? Vậy nên ta có một kế hoạch hay ho hơn. Các cậu sẽ ở lại đây. Các cậu là khách VIP mà- tù nhân đặc biệt quan trọng (Very Important Prisoners).

Percy đột ngột đâm mạnh mũi kiếm. Frank quăng mạnh cái ba lô của cậu vào đầu gã thần biển. Phorcys chỉ đơn giản là biến mất.

Giọng nói của gã thần biển vang dội qua hệ thống phát thanh của khu thủy cung, vọng lại trong đường hầm. “Được, tốt! Đánh nhau là tốt! Các cậu thấy đó, Mẹ chẳng bao giờ giao phó cho ta mấy nhiệm vụ lớn lao cả, nhưng bà đã đồng ý cho ta giữ bất cứ thứ gì ta bắt được. Các cậu sẽ là những vật trưng bày tuyệt vời – dòng giống Poseidon duy nhất được nuôi nhốt. ‘Nỗi sợ hãi của á thần’ – tuyệt, ta khoái cái đó. Ta đã có một nguồn tài trợ từ Bargan Mart đang chờ sẵn. Hai cậu có thể đấu với nhau vào lúc mười một giờ và một giờ trưa, thêm một chương trình buổi tối vào lúc bảy giờ.

“Ông điên rồi!” Frank hét lên.

“Đừng tự hạ thấp bản thân thế chứ.” Phorcys nói. “Các cậu sẽ là hai thỏi nam châm hút khách lớn nhất của chúng ta đấy.”

Frank chạy về phía lối ra, chỉ để đâm vào bức tường kính. Percy chạy theo lối khác và thấy nó cũng bị chặn. Đường hầm chứa họ đã biến thành một cái bong bóng. Cậu đặt tay lên mặt kính và nhận thấy nó đang mềm ra, tan chảy như băng. Nước sẽ sớm ập xuống.

“Bọn tôi sẽ không hợp tác đâu, Phorcys!” Cậu quát lên.

“Ồ, ta rất lạc quan mà.” Giọng ông thần oang oang. “Nếu ban đầu các cậu không muốn đánh nhau, không thành vấn đề! Ta có thể đưa đến đám thủy quái mới toanh mỗi ngày. Sau khi quen với thức ăn ở đây, các cậu sẽ được thuần hóa tử tế và làm theo những gì được bảo. Tin ta đi, rồi các cậu sẽ thích nhà mới của mình cho mà xem.”

Phía trên đầu Percy, mái vòm bằng kính nứt ra và bắt đầu rò rỉ nước.

“Tôi là con trai Poseidon!” Percy cố gạt nỗi sợ ra khỏi giọng nói của cậu. “Ông không thể giam cầm tôi trong nước. Đó là nơi tôi mạnh nhất.”

Tiếng cười của Phorcys dường như đến từ khắp nơi quanh họ. “Trùng hợp làm sao! Đó cũng là nơi ta trở nên mạnh nhất. Cái bể này được thiết kế đặc biệt để chứa á thần đó. Giờ, vui vẻ nhá, các chàng trai. Ta sẽ gặp lại các cậu vào giờ ăn!”

Mái vòm thủy tinh nát vụn và nước ập xuống đầu bọn họ.

Percy nín thở tới khi cậu không thể nhịn được nữa. Khi cuối cùng cậu cũng hít đầy nước vào hai lá phổi, cảm giác lại như thở bằng không khí bình thường. Áp lực nước không hề ảnh hưởng tới cậu. Quần áo của cậu thậm chí còn không bị ướt. Khả năng dưới nước của cậu vẫn tốt như mọi khi.

Chỉ là sợ bóng sợ gió ngớ ngẩn, cậu tự trấn an. Mình chẳng chết đuối được.

Rồi cậu nhớ ra Frank và lập tức cảm thấy một làn sóng hoảng loạn và tội lỗi. Percy đã quá lo lắng cho bản thân đến mức cậu đã quên mất bạn cậu chỉ là hậu duệ đời xa của Poseidon. Frank không thể thở được dưới nước.

Nhưng cậu ấy đâu rồi?

Percy quay đúng một vòng. Chẳng có gì cả. Rồi cậu nhìn lên.

Lượn lờ phía trên đầu cậu là một con cá vàng to tổ chảng. Frank đã biến hình – quần áo, ba lô và tuốt tuồn tuột – thành một con cá chép vàng bự cỡ một đứa con trai mười mấy tuổi.

Anh bạn. Percy truyền ý nghĩ của cậu qua nước, theo cách cậu vẫn thường nói chuyện với đám sinh vật biển khác. Một con cá vàng á?

Giọng Frank truyền lại phía cậu: Mình cuống quá mà. Bọn mình đang nói chuyện về mấy con cá vàng, vậy nên nó hiện ra trong óc mình. Kiện mình đi.

Mình đang có một cuộc hội thoại bằng thần giao cách cảm với một con cá chép vàng khổng lồ. Percy nói. Tuyệt. Cậu có thể biến thành thứ gì…hữu dụng hơn được không?

Im lặng. Có lẽ Frank đang tập trung, dù việc đoán chính xác là điều không thể, bởi cá chép vàng chẳng có mấy biểu cảm trên mặt.

Xin lỗi. Giọng Frank có vẻ xấu hổ. Mình bị kẹt rồi. Thỉnh thoảng lúc hoảng quá mình lại bị vậy.

Được rồi. Percy cắn răng. Tìm cách thoát khỏi chỗ này thôi.

Fank bơi quanh bể và thông báo không có đường ra. Nóc bể bị che phủ bởi lưới dệt từ Đồng Thiên Thai, như tấm rèm quây các quầy hàng đã đóng cửa ở khu mua sắm. Percy cố dùng thanh Thủy Triều để cắt xuyên qua nó, nhưng cậu còn chẳng tạo ra được đến một vệt lõm. Cậu thử phá vỡ vách kính bằng chuôi kiếm – lần nữa, lại không gặp may. Rồi cậu lặp lại nỗ lực của mình với vài món vũ khí nằm rải rác dưới đáy bể kính và phá hỏng thành công ba cây đinh ba, một thanh kiếm cùng một cây súng bắn lao.

Cuối cùng, cậu cố điều khiển chỗ nước trong bể. Cậu muốn nó nở ra và phá vỡ thành bể, hay vọt lên qua miệng bể. Làn nước không phục tùng cậu. Có lẽ nó bị yểm bùa. Hay bị Phorcys khống chế. Percy tập trung cho tới khi lỗ tai cậu lùng bùng, nhưng việc khá nhất cậu làm được là thổi bay nắp của cái rương bằng nhựa.

Ờ, thế đấy. Cậu nản lòng nghĩ. Mình sẽ phải sống cả phần đời còn lại trong cái nhà bánh gừng bằng nhựa kia, đánh nhau với cậu bạn cá chép vàng khổng lồ của mình và chờ đến giờ được cho ăn.

Phorcys đã hứa họ sẽ học được cách thích điều đó. Percy nghĩ đến đám telkhine đờ đẫn, đám Nereid và Ngựa cá ngựa, tất cả đều bơi vòng vòng lờ đờ buồn thảm. Ý nghĩ mình sẽ thành ra như vậy không giúp giảm mức độ lo lắng trong cậu một tẹo nào.

Cậu băn khoăn liệu có phải Phorcys đã đúng hay không. Cho dù bọn họ có thoát được ra chăng nữa, làm thế nào họ có thể đánh bại được đám khổng lồ khi mà các vị thần đều bất lực? Có lẽ Bacchus có thể giúp. Ông ta từng giết đám khổng lồ trước đây, nhưng ông ta chỉ tham gia trận chiến nếu nhận được một tế vật không tưởng và cái ý tưởng hiến tế Bacchus bất cứ thứ gì khiến Percy muốn tự bịt miệng mình bằng một cái bánh Quái vật Donut.

Nhìn kìa! Frank nói.

Bên ngoài bể kính, Keto dẫn HLV Hedge qua khán đài, giảng giải cái gì đó trong khi ông thầy gật gù tán thưởng dãy ghế trên khán đài.

Huấn luyện viên! Percy gào lên. Và rồi nhận ra việc đó là vô ích. Ông thầy không nghe được tiếng gào thần giao cách cảm.

Frank huých đầu vào vách kính.

Hedge chẳng có vẻ gì là chú ý. Keto rảo bước dẫn ông thầy qua khán phòng. Bà ta thậm chí còn không buồn nhìn qua vách kính, có lẽ vì bà ta cho rằng trong bể vẫn trống rỗng. Bà ta chỉ về đầu kia của căn phòng như thể đang nói, Đi nào. Còn nhiều thủy quái khủng khiếp ở đằng kia nữa.

Percy nhận ra cậu chỉ còn vài giây trước khi ông thầy đi hẳn. Cậu bơi theo họ, nhưng làn nước không giúp cậu di chuyển như mọi khi. Trái lại, nó dường như cản cậu lại. Cậu bỏ thanh Thủy Triều ra và bơi bằng cả hai tay.

HLV Hedge và Keto chỉ còn cách lối ra năm bộ(1.5 m).

Trong cơn tuyệt vọng, Percy vớ lấy một viên cuội thủy tinh to đùng và quăng nó như quăng một quả bóng bowling.

Nó đập vào vách kính với một tiếng kịch – không đủ to để thu hút sự chú ý.

Tim Percy trĩu xuống.

Nhưng HLV Hedge có đôi tai của một thần rừng. Ông thầy ngoái lại qua vai. Khi nhìn thấy Percy, vẻ mặt của ông thầy biến đổi vài lần chỉ trong phần nghìn của giây – khó hiểu, ngạc nhiên, phẫn nộ, rồi một mặt nạ bình thản.

Trước khi Keto kịp phát hiện, ông thầy chỉ lên nóc khán đài, trông như thể đang hét lên, Thánh thần Olympus, cái gì thế kia?

Keto ngoảnh đầu. HLV Hedge lẹ làng tháo cặp chân giả ra và tặng Keto một cú-đá-kiểu-ninja vào gáy. Keto gục xuống sàn.

Percy nhăn mặt. Cái đầu vừa được thưởng thức món móng ngựa gần đây của cậu đồng tình nhói đau, nhưng cậu chưa từng thấy hạnh phúc hơn khi có một ông thầy đam mê các trận đấu lồng võ thuật tổng hợp.

Hedge chạy đến chỗ bể kính. Ông thầy giơ tay lên kiểu: Cậu làm gì trong đó đấy hả, Jackson?

Percy đập tay lên vách kính và nhép môi: Đập nó!

Hedge hỏi một câu có vẻ như là: Frank đâu rồi?

Percy chỉ con cá chép vàng khổng lồ.

Frank vẫy vây trái của cậu: Chào.

Đằng sau Hedge, bà nữ thần bắt đầu động đậy. Percy điên cuồng chỉ trỏ.

Hedge lắc lắc chân như thể đang khởi động cho cú đá nữa, nhưng Percy khua hai cánh tay, Không. Họ không thể tiếp tục đá vào đầu bà ta như thế mãi được. Vì bà ta bất tử, bà ta sẽ không bất tỉnh lâu và làm vậy họ cũng không thoát khỏi cái bể này được. Chẳng chóng thì chày, Phorcys sẽ quay lại kiểm tra.

Đếm đến ba, Percy nhép miệng, giơ 3 ngón tay lên rồi chỉ vào vách kính. Cả ba người cùng đập mạnh vào nó.

Percy chưa bao giờ chơi giỏi trò đuổi hình bắt chữ, nhưng Hedge gật đầu vẻ đã hiểu. Đập phá mọi thứ là thứ ngôn ngữ các thần rừng rất thông thạo.

Percy nhấc một viên cuội khổng lồ khác lên. Frank, bọn mình cũng cần cả cậu nữa đấy. Cậu đã biến hình lại được chưa?

Chắc biến lại hình người thì được.

Hình người là ổn rồi! Chỉ cần nhớ nín thở. Nếu cái này có tác dụng…

Keto bắt đầu đứng dậy. Không còn thời gian để chần chừ.

Percy chìa ngón tay đếm. Một, hai, ba!

Frank biến lại thành hình người và huých vai vào vách kính. Huấn luyện viên tung một cú đá xoạc kiểu Chuck Norris[2] bằng móng guốc của ông. Percy dùng hết sức nện viên cuội lên vách kính, nhưng cậu còn làm hơn thế. Cậu ra lệnh cho làn nước phục tùng cậu và lần này cậu từ chối câu trả lời ‘không’. Cậu cảm nhận được toàn bộ áp lực giữ trong bể kính và sử dụng nó. Nước thích được tự do. Chỉ cần có thời gian, nước có thể chinh phục bất cứ rào cản nào và nó ghét bị giam cầm, hệt như Percy vậy. Cậu nghĩ đến việc trở về với Annabeth. Cậu nghĩ đến việc phá tan cái nhà tù kinh khủng cho các sinh vật biển này. Cậu nghĩ đến việc tọng cái micro của Phorcys xuống cái họng xấu xí của gã. Năm mươi ngàn gallon nước đáp lại cơn thịnh nộ của cậu.

Vách kính nứt ra. Các đường nứt chạy ngoằn ngoèo từ điểm va chạm và bất thình lình bể kính vỡ toang. Percy bị cuốn ra bởi dòng nước xiết. Cậu lộn nhào qua nền khán phòng cùng với Frank, vài viên cuội lớn và một mớ tảo bằng nhựa. Keto vừa đứng thẳng được thì bức tượng người thợ lặn đâm sầm về phía bà ta như đòi một cái ôm.

HLV Hedge nhổ nước muối trong miệng ra. “Sáo thần Pan[3], Jackson! Cậu làm cái trò gì trong đó thế hả?”

“Phorcys!” Percy lắp bắp phun phì phì. “Bẫy! Chạy!”

Chuông báo động kêu inh ỏi khi họ chạy trốn khỏi khu bảo tàng. Họ chạy ngang qua bể nhốt đám Nereid, rồi đám telkhine. Percy muốn giải thoát cho bọn chúng, nhưng bằng cách nào? Chúng lờ đờ vì bị đánh thuốc và chúng lại là các sinh vật biển. Chúng sẽ không thể sống sót trừ phi cậu tìm ra cách nào đó để vận chuyển chúng về lại đại dương.

Hơn nữa, nếu Phorcys tóm được họ, Percy khá là chắc rằng cậu sẽ bị gã thần biển đánh cho xiểng niểng . Và Keto nữa, cũng sẽ đuổi theo họ, sẵn sàng quăng họ làm mồi cho lũ thủy quái của bà ta.

Tôi sẽ quay lại, Percy nói, nhưng nếu đám thủy quái trong bể kính có nghe cậu nói thì chúng cũng không hề có biểu hiện gì.

Giọng Phorcys bùng nổ qua hệ thống âm thanh: “Percy Jackson!”

Đèn nháy và pháo sáng rời rạc phát nổ. Khói mùi bánh donut tràn ngập các hành lang. Thứ âm nhạc kịch tính – năm hay sáu bản nhạc khác nhau – xập xình phát ra từ hệ thống loa phát thanh. Các bóng đèn phát nổ và bốc cháy trong khi toàn bộ các hiệu ứng đặc biệt trong tòa nhà được khởi động cùng một lúc.

Percy, HLV Hedge và Frank loạng choạng ra khỏi đường hầm kính và thấy mình trở lại phòng trưng bày cá mập voi. Khu vực người thường của khu thủy cung đầy những đám đông đang gào thét – các gia đình và các nhóm tham quan chạy như ong vỡ tổ trong khi các nhân viên cuống cuồng chạy quanh, cố trấn an mọi người rằng đó chỉ là do hệ thống báo động hỏng hóc. Percy biết nhiều hơn thế. Cậu và hai người bạn đồng hành nhập vào đám thường dân và chạy về phía lối ra.

Fancy Cross Page Divider

[1] speargun – súng bắn lao
súng bắn lao thời cũ trông thế này
sung phong lao
[2] Chuck Norris’ roundhouse kick

[3] Pan’s pipes: câu cửa miệng của các thần rừng. Thần Pan cũng như các thần rừng luôn mang bên mình cây sáo có nhiều ống sáo (hơi giống sáo diều của Việt Nam) gọi là Reed pipes. Cây sáo này có phép thuật và có ích trong nhiều việc như giúp cây cối lớn nhanh, trói kẻ thù và xua đuổi các loài côn trùng hay động vật có hại. Cây sáo này cũng là biểu tượng sức mạnh của thần Pan.
sao pan

9 responses »

  1. Quá hay nhưng hơi ít . Mong có nhiều hơn . Cảm ơn

    Trả lời
  2. ma ban dich cua ban co chuan ko, vi minh thay co cac ban dich khac hoi la.

    Trả lời
    • dịch thì bao giờ cũng có sai khác vì đã là từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác thì phải dùng những từ ngữ tương đương có thể biểu đạt gần đúng được ý tác giả, có thể các bạn ấy dịch khác về câu từ chứ ngữ nghĩa cả câu cũng chỉ là một mà thôi

      Trả lời
    • Truyện được post ở đây hoàn toàn phi lợi nhuận, nếu bạn không thích bản dịch này bạn có thể chọn cái bạn cho là hay hơn để đọc.

      Trả lời
  3. Up tiếp đi anh em mê nhất truyện này, mà anh có tập 2 không? Có thể up luôn không?

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: