The Mark of Athena _ Chương 38

The Mark of Athena

Dấu hiệu Athena

Chương 38

Leo

tunnel

MỘT VẤN ĐỀ ĐƯỢC GIẢI QUYẾT: cửa hầm phía trên họ tự động đóng lại, cắt đuôi những kẻ đeo bám. Nó cũng ngắt đi ánh sáng, nhưng Leo và Frank có thể xoay sở được. Leo chỉ hy vọng họ không cần phải đi ra bằng lối đi đó. Cậu không chắc liệu cậu có thể dỡ được lớp gạch từ bên dưới hay không.

Ít ra mấy gã lợn biển bị ám đang ở bên kia. Trên đầu Leo, sàn đá cẩm thạch rung lên, như thể chân của đám du khách đang gõ lên nó.

Frank hẳn đã quay trở lại hình dáng con người. Leo có thể nghe tiếng cậu thở khò khè trong bóng tối.

“Giờ thì sao?” Frank hỏi.

“Được rồi, đừng sợ,” Leo nói. “Mình sẽ triệu hồi một chút lửa, chỉ như thế chúng ta mới có thể nhìn thấy.”

“Cám ơn đã báo trước.”

Ngón trỏ của Leo rực cháy lên như cây nến sinh nhật. Trước mặt họ là đường hầm đá dài hun hút với trần rất thấp. Cũng như Hazel đã đoán, nó dốc xuống, sau đó bằng phẳng trở lại và dẫn về hướng nam.

“À,” Leo nói. “Nó chỉ đi theo một hướng thôi.”

“Tìm Hazel nào,” Frank nói.

Leo không tranh luận gì về đề nghị đó. Họ tìm đường đi xuống hành lang, Leo đi trước với ngọn lửa. Cậu vui mừng khi có Frank ở phía sau, to lớn, mạnh mẽ và có thể hóa thành những con vật đáng sợ trong trường hợp lũ du khách bị ám, bằng cách nào đó, phá vỡ cửa hầm, chen vào trong và đuổi theo họ. Cậu tự hỏi liệu lũ eidolon có thể bỏ lại cái xác, xuyên vào lòng đất và chiếm lấy một trong số họ thay thế không.

Ồ, quả là ý nghĩ  hay ho cho ngày hôm nay! Leo tự mắng mình.

Sau khoảng ba mươi mét hoặc hơn, họ rẽ vào một góc và tìm thấy Hazel. Trong ánh sáng màu vàng của thanh kiếm kỵ binh, cô đang kiểm tra một cánh cửa. Cô đang mãi mê với công việc, cho nên không nhận ra sự có mặt của họ cho đến khi Leo nói, “Chào.”

Hazel quay lại, toan vung thanh spatha[1] của cô. May mắn cho mặt của Leo, lưỡi kiếm quá dài để sử dụng trong hành lang.

“Các anh làm gì ở đây?” Hazel hỏi.

Leo nuốt nước bọt. “Xin lỗi. Bọn anh đụng phải mấy du khách hung dữ.” Cậu kể cho cô mọi chuyện đã xảy ra.

Cô rít lên trong sự thất vọng. “Em ghét tụi eidolon. Em tưởng Piper khiến chúng hứa sẽ tránh xa chúng ta.”

“Ồ…” Frank nói, như như thể cậu vừa có ý nghĩ vui vẻ thường ngày nào đó. “Piper bắt chúng hứa sẽ tránh xa con thuyền và không chiếm giữ bất cứ ai trong chúng ta. Nhưng nếu chúng đi theo chúng ta và sử dụng các thân xác khác để tấn công chúng ta, thế là chúng hoàn toàn không phá vỡ lời thề…”

“Tuyệt,” Leo lẩm bẩm. “Eidolon cũng là đám lách luật. Bây giờ anh thật sự muốn giết chúng.”

“Được rồi, giờ thì quên chúng đi,” Hazel nói. “Cánh cửa này đã dễ dàng chiến thắng em. Leo, anh có thể dùng kĩ năng của anh để mở khóa không?”

Leo bẻ các đốt ngón tay. “Vui lòng đứng sang một bên nhường đường cho sư phụ.”

Cánh cửa thật thú vị, phức tạp hơn cả cái khóa kết hợp chữ số La Mã trên kia. Toàn bộ cánh cửa được phủ một lớp vàng Hoàng Gia. Một khối cầu máy có kích thước gần bằng trái bowling được gắn vào trung tâm cánh cửa. Khối cầu được cấu tạo từ năm vòng tròn đồng tâm, mỗi cái được khắc những biểu tượng hoàng đạo – bò đực, bò cạp, vân vân – và có những con số và kí tự ngẫu nhiên.

“Mấy chữ này là tiếng Hy Lạp,” Leo nói trong kinh ngạc.

“À, khá nhiều người La Mã nói tiếng Hy Lạp,” Hazel nói.

“Anh đoán là vậy,” Leo nói. “Nhưng tay nghề này…không có ý xúc phạm đến Trại Jupiter các cậu, nhưng nó quá phức tạp đối với người La Mã.”

Frank khịt mũi. “Ngược lại người Hy Lạp các cậu chỉ thích làm mọi thứ trở nên phức tạp.”

“Này,” Leo phản đối. “Mình chỉ đang nói là thiết bị này rất tinh vi, rất công phu. Nó làm mình nhớ đến…” Leo nhìn chằm chằm vào khối cầu, cố gắng nhớ lại nơi mà cậu đã đọc hay nghe qua về loại máy móc cổ xưa tương tự. “Nó là một loại khóa tân tiến,” cậu giải thích. “Cậu phải sắp xếp các biểu tượng trên các vòng tròn khác nhau theo thứ tự đúng và cánh cửa sẽ mở.”

“Nhưng thứ tự đúng là thế nào?” Hazel hỏi.

“Câu hỏi hay đấy. Khối cầu Hy Lạp…thiên văn học, hình học…” Leo cảm thấy ấm áp trong lòng. “À, không thể nào. Mình tự hỏi…giá trị số pi là bao nhiêu?”

Frank nhíu mày. “Loại bánh pie nào?”

“Ý anh ấy là những con số,” Hazel đoán. “Em học chúng một lần trong lớp học toán, nhưng –”

“Nó dùng để đo vòng tròn,” Leo nói. “Khối cầu này, nếu nó được làm bởi người mà mình đang nghĩ đến…”

Hazel và Frank ngây người nhìn chằm chằm vào cậu.

“Đừng bận tâm,” Leo nói. “Mình khá chắc chắn số pi là, uh, 3.1415 blah blah blah. Những con số cứ tiếp tục mãi, nhưng khối cầu này chỉ có năm vòng tròn, như thế là đủ, nếu mình đúng.”

“Vậy nếu cậu sai?” Frank hỏi.

“À, sau đó, Leo suy sụp, rồi nổ tung. Hãy tìm hiểu đã!”

Cậu quay cái vòng, bắt đầu từ bên ngoài vào trong. Cậu bỏ qua những dấu hiệu hoàng đạo và chữ cái, sắp xếp những con số chính xác để họ có được số pi.

Không có gì xảy ra.

“Mình thật ngu ngốc,” Leo lầm bầm. “Số pi phải khai triển ra ngoài, bởi vì nó vô hạn.”

Cậu đảo ngược thứ tự các con số, bắt đầu từ tâm và điều chỉnh tới rìa. Khi cậu xếp vòng tròn cuối cùng, thứ gì đó bên trong khối cầu kêu lách cách. Cánh cửa bật ra.

Leo tươi cười với các bạn. “Các bạn, đó là cách chúng ta làm mọi thứ trong Thế Giới Leo. Vào trong thôi!”

“Mình ghét Thế Giới Leo,” Frank thì thầm.

Hazel bật cười.

Bên trong có những thứ đủ hay ho để giữ Leo bận rộn trong nhiều năm. Căn phòng có kích thước bằng xưởng rèn ở Trại Con Lai, với bàn làm việc có chóp đồng dọc theo các bức tường và các giỏ đầy ắp các công cụ làm việc cổ xưa. Hàng tá khối cầu đồng và vàng như mấy quả bóng rổ theo phong cách steampunk[1a] ở nhiều công đoạn tháo dỡ khác nhau đặt quanh. Bánh răng lỏng lẻo và dây điện rải rác trên sàn. Cáp kim loại dày chạy từ mỗi bàn đến phía sau phòng, nơi có một gác xép khép kín như buồng âm thanh nhà hát. Cầu thang ở hai bên dẫn lên cabin. Tất cả các dây cáp dường như chạy vào trong đó. Cạnh cầu thang bên trái, một dãy ngăn nhỏ chứa đầy cọc hình trụ bọc da – có thể là ống quyển chứa các cuộn giấy cổ.

Leo sắp đi tới cái bàn khi cậu nhìn sang bên trái và gần như nhảy khỏi chỗ mình đang đứng. Đứng ở cửa là hai mô hình cơ thể người bọc sắt – giống như bù nhìn xương được làm từ ống đồng, trang bị đầy đủ áo giáp La Mã, khiên và kiếm.

“Anh bạn.” Leo bước lại gần một cái. “Chúng sẽ thật tuyệt vời nếu hoạt động.”

Frank dịch ra xa mô hình cơ thể người. “Những thứ đó sắp sống dậy và tấn công chúng ta, phải không?”

Leo bật cười. “Đâu ra. Chúng chưa hoàn chỉnh.” Cậu gõ nhẹ vào cổ của mô hình gần nhất, nơi dây đồng lỏng lẻo thò ra từ bên dưới giáp che ngực. “Nhìn xem, dây điện trên đầu đã bị ngắt kết nối. Và đây, ở khuỷu tay, hệ thống ròng rọc ở khớp bị lệch. Suy đoán của mình hả? Người La Mã đã cố gắng sao chép một mẫu thiết kế của Hy Lạp, nhưng họ không có kỹ năng.”

Hazel hơi rướn lông mày. “Em cho là người La Mã không đủ giỏi về khoản phức tạp.”

“Hoặc tinh vi,” Frank thêm vào. “Hoặc công phu.”

“Này, mình chỉ nói những gì mình nhìn thấy thôi mà.” Leo rung nhẹ đầu của mô hình, làm nó gật gù như thể nó đang đồng ý với cậu. “Tuy nhiên…đây vẫn là một sự cố gắng khá ấn tượng. Mình nghe nói về truyền thuyết người La Mã tịch thu các bản văn của Archimedes[2], nhưng–”

“Archimedes?” Hazel có vẻ bối rối. “Có phải ông ta là nhà toán học cổ đại hay gì gì đó không?”

Leo bật cười. “Ông ấy còn hơn thế nữa. Ông ấy là con trai nổi tiếng duy nhất của Hephaetus từng sống.”

Frank gãi tai. “Mình đã từng nghe cái tên đó trước đây, nhưng làm thế nào mà cậu chắc chắn mô hình này là thiết kế của ông ta?”

“Đó hẳn là của ông ấy!” Leo nói. “Nghe này, mình đã từng đọc tất cả về Archimedes. Ông ấy là người hùng của Nhà số Chín. Ông ấy là người Hy Lạp, đúng không? Ông ấy sống trên một trong những thuộc địa của Hy Lạp ở miền nam nước Ý, trước khi Rome chiếm đóng và cai quản. Cuối cùng người La Mã đến và phá hủy thành phố của ông ấy. Tướng La Mã muốn tha cho Archimedes, vì ông ấy rất giá trị — kiểu như Einstein thời cổ đại – nhưng một vài tên lính La Mã ngu ngốc đã giết chết ông.”

“Anh lại nữa,” Hazel lầm bầm. “Ngu ngốcLa Mã đừng luôn luôn đi chung như thế, Leo.”

Frank cằn nhằn tán thành. “Thế nào cũng được, làm thế nào cậu biết tất cả về ông ấy?” cậu hỏi. “Có hướng dẫn viên Tây Ban Nha nào quanh đây không?”

“Không, anh bạn,” Leo nói. “Cậu không thể là một á thần trong nghề xây dựng mà không biết gì về Archimedes. Ông ấy thật sự kiệt xuất. Ông tính ra giá trị số pi. Ông ấy làm nên tất cả các công cụ tính toán mà chúng ta dùng trong công trình. Ông ấy phát minh ra đinh ốc thủy lực[3] có thể vận chuyển nước qua đường ống.”

Hazel cau mày. “Đinh ốc thủy lực. Thứ lỗi cho em khi không biết thành tựu tuyệt vời đó.”

“Ông ấy còn tạo nên tia chết-chóc từ những tấm gương có thể thiêu cháy thuyền của kẻ địch,” Leo nói “Có phải đã đủ tuyệt vời cho các cậu rồi không?”

“Mình đã xem thứ gì đại loại như thế trên TV,” Frank thừa nhận. “Họ đã chứng minh nó chẳng làm được gì.”

“À, đó chỉ là vì người phàm hiện đại không biết cách sử dụng đồng Thiên Thai,” Leo nói. “Đó là chìa khóa. Archimedes cũng phát minh cỗ máy to lớn có thể đu lên cần trục và nhổ bật tàu đối phương ra khỏi mặt nước.”

“Phải, đúng là rất tuyệt,” Frank thừa nhận. “Mình thích trò cánh-tay-tước-đoạt.”

“À, cứ cho là vậy đi,” Leo nói. “Dù sao đi nữa, tất cả phát minh của ông ấy là không đủ. Người La Mã phá hủy thành phố của ông. Archimedes bị giết. Theo như truyền thuyết, tướng La Mã là fan cuồng các công trình của ông, vì thế ông ta đã lục soát phân xưởng của Archimedes và lấy một mớ đồ lưu niệm đem về Rome. Chúng biến mất khỏi lịch sử, ngoại trừ…” Leo vẫy tay chỉ vào những thứ trên bàn. “Những thứ này.”

“Những quả bóng rổ kim loại sao?” Hazel hỏi.

Leo không thể tin được họ không đánh giá cao những thứ họ đang nhìn thấy, nhưng cậu cố gắng kiềm lại sự tức giận. “Các cậu, Archimedes tạo ra các khối cầu. Người La Mã không thể hiểu được chúng. Họ nghĩ chúng chỉ cho biết thời gian hoặc mô phỏng các chòm sao, vì chúng được bao phủ bởi những bức tranh về các vì sao và hành tinh. Nhưng việc đó giống như kiểu tìm thấy một khẩu súng trường và nghĩ rằng nó chỉ là cây gậy đi bộ.”

“Leo, người La Mã là những kỹ sư hàng đầu,” Hazel nhắc nhở cậu. “Họ xây dựng cống dẫn nước, những con đường–”

“Vũ khí vây thành[4],” Frank thêm vào. “Hệ thống vệ sinh cộng đồng.”

“Ừ, được thôi,” Leo nói. “Nhưng Archimedes một mình một đẳng cấp. Khối cầu của ông ấy có thể làm tất cả mọi thứ, chỉ là không ai chắc chắn…”

Bỗng nhiên Leo có một ý tưởng phi thường đến nỗi mũi của cậu bùng cháy. Cậu dập tắt nó nhanh hết mức có thể. Ôi trời, thật xấu hổ khi điều đó xảy ra.

Cậu chạy đến dãy ngăn nhỏ và xem xét các dấu hiệu trên ống quyển[5]. “Ôi, thánh thần ơi. Chính là nó!”

Cậu cẩn thận lấy một cuộn trong số đó ra. Cậu không giỏi môn Hy Lap Cổ Đại, nhưng cậu có thể nói dòng chữ trên cái hộp ghi là Các Khối Cầu Máy.

“Các cậu, đây là quyển sách thất lạc!” Tay cậu run run. “Archimedes đã viết nó, mô tả các biện pháp thi công, nhưng tất cả bản sao chép đều bị mất vào thời cổ đại. Nếu mình có thể dịch nó…”

Các tiềm năng là vô tận. Đối với Leo, nhiệm vụ bây giờ đã hoàn toàn được đưa sang một chiều hướng mới. Leo phải đưa các khối cầu và cuộn giấy ra khỏi đây an toàn. Cậu phải bảo vệ những thứ này cho đến khi cậu có thể đưa chúng trở lại Boong-ke 9 và nghiên cứu chúng.

“Bí mật của Archimedes,” cậu thì thầm. “Các cậu, cái này còn quan trọng hơn máy tính của Daedalus. Nếu người La Mã tấn công Trại Con Lai, những bí mật này có thể giải cứu trại. Thậm chí chúng có thể cung cấp cho chúng ta lợi thế để chiến thắng Gaea và bọn khổng lồ!”

Hazel và Frank nhìn nhau một cách nghi ngờ.

“Được rồi,” Hazel nói. “Chúng ta không đến đây vì một cuộn giấy, nhưng em đoán chúng ta có thể đem nó theo cùng.”

“Tôi cho rằng,” Frank chen vào, “cậu không ngại chia sẻ bí mật đó với những người La Mã ngu ngốc đơn giản bọn tôi.”

“Cái gì?” Leo ngây người nhìn cậu. “Không. Nghe này, mình không có ý xúc phạm – A, đừng bận tâm. Quan trọng là đây là tin tốt!”

Lần đầu tiên sau bao ngày, Leo cảm thấy tràn trề hy vọng.

Đương nhiên, đó là khi mọi chuyện trở nên tồi tệ.

Trên bàn cạnh Hazel và Frank, một trong những khối cầu kêu lách cách và vo vo. Một hàng chân khẳng khiu duỗi ra từ xích đạo của nó. Khối cầu đứng dậy và hai dây cáp bằng đồng bắn ra từ đỉnh đầu, quất vào Hazel và Frank như dây súng phóng điện. Cả hai người bạn của Leo đổ gục xuống sàn.

Leo lao đến giúp họ, nhưng hai mô hình bọc sắt không thể chuyển động đã xê dịch. Chúng rút kiếm và bước về phía Leo.

Tên bên trái nghếch chiếc mũ giáp cong cong, hình dạng như một cái đầu sói. Bất chấp thực tế là nó không có mặt và miệng, một giọng nói trống rỗng quen thuộc phát ra từ mặt nạ của nó.

“Ngươi không thể thoát khỏi bọn ta, Leo Valdez,” nó nói. “Bọn ta không thích ám vô những cỗ máy, nhưng chúng tốt hơn đám du khách. Ngươi sẽ chẳng còn mạng mà rời khỏi đây.”

Fancy Cross Page Divider

[1] Spatha: Loại kiếm dài và thẳng, tầm 0.75 đến 1m, được sử dụng trong thiên niên kỷ đầu sau Công Nguyên ở châu Âu và ở lãnh thổ Đế chế La Mã đến năm 600 sau công nguyên. Chúng được dùng trong chiến trận và các trận giác đấu
spatha
[1a] Steampunk là phong cách cổ điển của thế kỷ 19, là sự giao thoa của công nghệ và sự lãng mạn. Sử dụng những chi tiết máy móc để tạo những thứ văn hoa, bay bướm.
Steampunk-falksen
steampunk
steampunk fgfg
steampunk-craftfair
[2] Archimedes của Syracuse (tiếng Hy Lạp: Ἀρχιμήδης) phiên âm tiếng Việt là Ác-si-mét; khoảng (287 trước Công Nguyên – khoảng 212 trước Công Nguyên) là một nhà toán học, nhà vật lý, kỹ sư, nhà phát minh, và một nhà thiên văn học người Hy Lạp. Dù ít chi tiết về cuộc đời ông được biết, ông được coi là một trong những nhà khoa học hàng đầu của thời kỳ cổ đại. Trong số các cải tiến vật lý của ông có các nền tảng của thuỷ tĩnh, tĩnh học và một sự giải thích nguyên lý đòn bẩy. Ông được coi là người thiết kế những cỗ máy cải tiến, gồm các máy vây thành và bơm xoắn ốc mang tên ông. Các thực nghiệm hiện đại đã kiểm nghiệm các tuyên bố rằng các cỗ máy của Archimedes thiết kế có khả năng nhấc bổng những chiếc tàu chiến và đốt cháy tàu bằng cách sử dụng một mạng lưới gương.
Archimedes
archimedes_bath
Archimedes in bathtub
[3] Còn được gọi là ốc vít Archimedes – một cổ máy hình ốc vít hay ốc vít thủy lực dâng nước lên từ thấp đến mực độ cao hơn.
archimedes-screw
[4] Các loại vũ khí như nỏ phóng tiễn, súng bắn đá, thang tháp chở binh, máy phá cổng,…
vay thanh
[5] Cái ống để bảo quản giấy cuộn-sách cuộn hay sách thẻ tre ngày xưa ấy.
ong quyen

29 responses »

  1. le the moi chua day 1 ngay ma da co chap moi rui a!!! SHOCK voi tai dich cua “thong dich vien” Phong luon.

    Trả lời
  2. Hoan hô hay quá, không biết các bí ẩn của
    Ác-si-mét là gì?

    Trả lời
  3. thanks nhé. truyện dịch hay lém🙂
    bao giờ có chương 39 vậy bạn????

    Trả lời
  4. Chu nha mua cuon Nhat ky a than o dau the? Kiem hoai chang thay! ( o FAHASA Nguyen Hue cung ko thay)

    Trả lời
  5. Chủ nhà ơi hay hôm nào post bài tổ chức xem ai là fan cuồng nhiệt nhất blog có được không nhỉ?

    Trả lời
  6. bao gio co chap 39 vay

    Trả lời
  7. bao h có chap 39 zậy ?????????????càg đọc càg thấy hay

    Trả lời
  8. giờ có cả trường trung học Archimedes rồi nhé :)))))

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: