The Mark of Athena _ Chương 48

The Mark of Athena

Dấu hiệu Athena

Chương 48

Percy

Anaklusmos_(Riptide)

PERCY ĐÃ TỪNG THAM GIA RẤT NHIỀU TRẬN ĐẤU. Cậu thậm chí đã đấu ở vài đấu trường, nhưng không đâu giống nơi này. Trong Đại Hý Trường đồ sộ, với hàng ngàn bóng ma đang cổ vũ, thần Bacchus nhìn chằm chằm cậu, hai gã khổng lồ cao mười-hai-bộ hiện ra lù lù phía trên cậu, Percy cảm thấy nhỏ bé và tầm thường như một con rệp. Cậu cũng cảm thấy vô cùng tức giận.

Đánh nhau với bọn khổng lồ là một chuyện. Bacchus biến nó trở thành một trò chơi là chuyện khác.

Percy nhớ lại lời mà Luke Castellan nói với cậu nhiều năm trước, khi Percy trở về sau nhiệm vụ đầu tiên của cậu: Mày không tiếc công sức đổ sông đổ biển ư? Tất cả anh hùng – chỉ là tốt đen trên bàn cờ của các thần?

Percy bây giờ đã gần bằng độ tuổi của Luke lúc trước. Cậu có thể hiểu làm thế nào mà Luke mang đầy thù hận. Trong năm năm qua, Percy đã là con tốt quá nhiều lần. Các vị thần dường như lần lượt sử dụng cậu trong kế hoạch của họ.

Có lẽ các vị thần tốt hơn các Titan, hoặc bọn khổng lồ, hay Gaea, nhưng điều đó chẳng làm họ giỏi hơn hay khôn ngoan hơn. Nó không làm Percy yêu thích trận đấu ở đấu trường ngu ngốc này.

Thật không may là cậu không có nhiều sự lựa chọn. Nếu cậu muốn cứu các bạn, cậu phải đánh bại bọn khổng lồ. Cậu phải sống sót và tìm Annabeth.

Ephialtes và Otis khiến quyết định của cậu dễ dàng hơn bằng cách tấn công trước. Bọn khổng lồ cùng nhau nâng một ngọn núi giả lớn như căn hộ của Percy ở New York và ném nó vào các á thần.

Percy và Jason vọt ra. Họ cùng nhau phóng vào chiến hào gần nhất và ngọn núi vỡ tan phía trên họ, những mảnh đạn thạch cao bắn vào họ. Nó không gây chết người, nhưng lại đau nhức như điên.

Đám đông cười nhạo và hò hét đòi một màn máu me. “Đấu! Đấu!

“Mình sẽ đảm nhiệm Otis lần nữa?” Jason hét trong tiếng ồn. “Hay lần này để cho cậu?”

Percy cố suy nghĩ. Chia ra là một giải pháp tự nhiên – chiến đấu một-chọi-một với bọn khổng lồ, nhưng lần trước không khả quan cho lắm. Cậu chợt nhận ra bọn họ cần một chiến thuật khác.

Trong toàn bộ chuyến đi này, Percy cảm thấy phải có trách nhiệm hướng dẫn và bảo vệ các bạn cậu. Cậu chắc chắn Jason cũng cảm thấy như vậy. Họ làm việc theo nhóm nhỏ, hy vọng sẽ an toàn hơn. Họ chiến đấu theo từng cá nhân, mỗi á thần làm những thứ mà mình giỏi nhất. Nhưng Hera gom họ vào một nhóm bảy người là có lý do. Vài lần Percy và Jason làm việc cùng nhau – triệu hồi cơn bão ở Đồn Sumter, giúp tàu Argo II trốn thoát khỏi Trụ Đá Hercules, thậm chí làm lụt thần nữ trú – Percy cảm thấy tự tin hơn, có thể tìm ra cách giải quyết vấn đề tốt hơn, như thể cậu là một Cyclop suốt đời rồi đột nhiên tỉnh dậy với cả hai mắt.

“Chúng ta cùng nhau tấn công,” cậu nói. “Đầu tiên hãy đánh bại Otis, vì hắn yếu hơn. Nhanh chóng đánh bại hắn và chuyển sang Ephialtes. Đồng và vàng hợp sức – có lẽ cái đó sẽ ngăn chúng tái tạo lại lâu hơn.”

Jason mỉm cười khô khan, như thể cậu vừa phát hiện cậu sẽ chết theo cách đáng xấu hổ.

“Tại sao không?” cậu đồng ý. “Nhưng Ephialtes sẽ không đứng đó và chờ đợi trong khi chúng ta giết em của hắn. Trừ phi–”

“Hôm nay gió tốt đấy,” Percy gợi ý. “Và có vài ống nước bên dưới đấu trường.”

Jason hiểu ngay lập tức. Cậu bật cười và Percy cảm nhận được một tia lửa tình bạn. Anh chàng này có cách nghĩ giống cậu trong rất nhiều chuyện.

“Đếm đến ba?” Jason nói.

“Tại sao phải đợi?”

Họ nhảy ra khỏi hầm. Đúng như Percy nghi ngờ, cặp song sinh đã nâng ngọn núi thạch cao khác và đang chờ đợi một phát ném đánh nhanh diệt gọn. Bọn khổng lồ nâng nó qua đầu, chuẩn bị ném, Percy làm một đường ống nước vỡ ra dưới chân chúng, sàn rung lắc. Jason phóng một luồng gió vào ngực Ephialtes. Tên khổng lồ tóc tím ngã ra sau và Otis không cầm được ngọn núi, ngay lập tức nó đổ lên đầu anh của hắn. Chỉ có bàn chân rắn của Ephialtes thò ra, chúng nhào đầu quanh quanh như thể đang tự hỏi rằng phần còn lại của cơ thể mình đi đâu mất rồi.

Đám đông gầm rống tán thưởng, nhưng Percy nghi ngờ Ephialtes chỉ bị choáng váng. Họ chỉ có nhiều nhất vài giây.

“Này, Otis!” cậu hét. “Chàng Kẹp hạt dẻ  [1] biết cắn đấy!”

“Aaaaaa!” Otis vồ lấy cây giáo và ném, nhưng hắn quá tức giận để nhắm thẳng mục tiêu. Jason làm nó chệch hướng khỏi đầu Percy và rơi xuống dòng sông.

Các á thần lùi về phía vùng nước, hét lên những lời lăng mạ ballet – cái đó khá là đánh đố, vì Percy không hiểu biết nhiều lắm về môn này.

Otis lao vút về phía họ với tay không, trước khi nhận ra rõ ràng rằng a) hắn tay không tấc sắt và b) lao đến một khối nước lớn để đánh nhau với con trai thần Poseidon có lẽ không phải là một ý kiến hay.

Quá muộn, hắn cố gắng dừng lại. Các á thần lăn mình sang một bên, Jason triệu hồi gió, sử dụng chính đà của tên khổng lồ để đẩy hắn xuống nước. Khi Otis nỗ lực để ngoi lên, Percy và Jason đồng loạt tấn công. Họ lao mình vào gã khổng lồ và đâm hai lưỡi gươm xuống đầu Otis.

Gã đáng thương thậm chí không có lấy một cơ hội để múa xoay tròn. Hắn nổ thành bột trên mặt hồ như gói đồ uống hỗn hợp khổng lồ.

Percy khuấy nước hồ thành một xoáy. Linh hồn của Otis cố gắng tái tạo lại, nhưng khi đầu của hắn xuất hiện từ mặt nước thì Jason đã gọi sét và đánh tan hắn thành bụi lần nữa.

Cho đến giờ mọi chuyện vẫn ổn, nhưng họ không thể giữ Otis ở dưới mãi được. Percy đã thấm mệt bởi trận đấu dưới lòng đất. Ruột của cậu vẫn còn đau nhức sau cú va đập với trục giáo. Cậu cảm thấy sức mạnh của mình đang suy yếu dần và họ vẫn còn một gã khổng lồ khác cần giải quyết.

Đúng lúc đó, ngọn núi thạch cao phát nổ sau lưng họ. Ephialtes lồm cồm bò dậy, rống lên vì tức giận.

Percy và Jason chờ đợi hắn khệnh khạng đi tới với cây giáo trong tay. Rõ ràng là việc bị đè dưới ngọn núi thạch cao chỉ tiếp thêm sinh lực cho hắn. Đôi mắt hắn nhảy múa những tia giết người. Ánh mặt trời ban chiều lấp lánh trên mái tóc tết của hắn. Thậm chí bàn chân rắn trông cũng dữ tợn, nhe bộ nanh của chúng và rít lên.

Jason gọi xuống những tia sét khác, nhưng Ephialtes thu chúng vào ngọn giáo của hắn và làm chệch hướng luồng sét, làm tan chảy một con bò nhựa to như thật. Hắn đá văng cột đá khỏi đường đi của mình như một chồng các khối xếp hình[2].

Percy cố gắng giữ dòng sông khuấy động. Câu không muốn Otis hồi sinh và tham gia trận đấu nhưng khi Ephialtes đến gần vài bộ cuối cùng, Percy phải chuyển sự chú ý.

Jason và cậu tham gia cuộc chiến với gã khổng lồ. Họ vây quanh Ephialtes, đâm và chém thành từng vệt vàng đồng mờ ảo, nhưng gã khổng lồ né từng cú tấn công.

“Ta sẽ không chịu thua đâu!” Ephialtes rống lên. “Các ngươi có thể phá hoại hình ảnh của ta, nhưng Gaea sẽ hủy diệt thế giới của các ngươi!”

Percy bất ngờ đánh vào, xẻ đôi ngọn giáo của gã khổng lồ. Ephialtes thậm chí còn chả lúng túng tẹo teo. Gã khổng lồ cúi người vút nhanh qua với cái đầu cùn và đánh ngã Percy. Percy tiếp đất khó khăn trên cánh tay phải của cậu và thanh Thủy Triều loảng xoảng rơi khỏi tay.

Jason cố gắng tận dụng lợi thế. Cậu bước vào tầm phòng vệ của gã khổng lồ và đâm vào ngực hắn, nhưng thế nào đó Ephialtes gạt được cú đòn. Hắn đánh xoáy đầu ngọn giáo xuống ngực Jason, xé toạc áo thun màu tím của cậu thành áo gi-lê. Jason trượt chân, nhìn vào dòng máu nhỏ dưới xương ức cậu. Ephialtes đá cậu văng ra sau.

Trên khán đài hoàng đế, Piper thét lên, nhưng giọng của cô bị chìm trong tiếng gào thét của đám đông. Bacchus nhìn lên với nụ cười thích thú, nhai tóp tép bánh snack Doritos.

Ephialtes cao hơn hẳn Percy và Jason, cả hai nửa của ngọn giáo gãy sẵn sàng trên đầu họ. Cánh tay phải của Percy bị tê liệt. Thanh gladius của Jason trượt trên sàn đấu trường. Kế hoạch của họ đã thất bại.

Percy liếc nhìn Bacchus, quyết định lời nguyền cuối cùng cậu sẽ tống vào vị thần rượu nho vô dụng kia, đúng lúc cậu nhìn thấy một hình dáng ở bầu trời phía trên Đấu trường – một hình bầu dục đen lù to lớn đang đáp xuống rất nhanh.

Từ dòng sông, Otis hét lên, cố gắng cảnh báo anh trai hắn, nhưng một nửa khuôn mặt bị hòa tan của hắn chỉ có thể xoay sở nói được: “Uh-umh-moooo!”

“Đừng lo lắng, em trai!” Ephialtes nói, đôi mắt hắn vẫn dán lên các á thần. “Anh sẽ bắt chúng trả giá!”

Tàu Argo II bẻ lái trên bầu trời, phô ra bên mạn trái và ngọn lửa lục rực sáng từ nỏ phóng tiễn.

“Thật ra,” Percy nói. “Mày nên nhìn phía sau đi.”

Cậu và Jason lăn nhào ra xa khi Ephialtes quay lại và rống lên đầy vẻ khó tin.

Percy rơi xuống hào ngay khi vụ nổ làm rung chuyển Đại Hý Trường.

Khi cậu leo lên lần nữa, tàu Argo II đang chuẩn bị hạ cánh. Jason ló đầu ra từ phía sau một con ngựa bằng nhựa, chỗ tránh bom tự chế của cậu. Ephialtes nằm cháy thành than và rên rĩ trên sàn đấu trường, cát xung quanh hắn cháy thành một quầng sáng thủy tinh bởi nhiệt của lửa Hy Lạp. Otis thì thụp dưới hồ, cố gắng tái tạo, nhưng từ cánh tay trở xuống hắn trông như bột yến mạch bị cháy.

Percy lảo đảo đi đến chỗ Jason và vỗ vai cậu. Đám đông hồn ma tặng họ một tràng tung hô nhiệt liệt khi tàu Argo II duỗi bộ phận hạ cánh và đậu xuống trên sàn đấu trường. Leo đứng ở vị trí bánh lái, Hazel và Frank nhe răng cười bên cạnh cậu. HLV Hedge nhảy nhót quanh bệ khai hỏa, lắc lắc nắm tay trong không khí và hét lên, “Có thế chứ!”

Percy quay sang khán đài hoàng đế. “Này?” cậu thét vào Bacchus. “Bấy nhiêu đó đã đủ giải trí cho ông chưa, ông thần nát rượu–”

“Không cần phải thế.” Đột nhiên vị thần đứng ngay bên phải cậu trên đấu trường. Ông phủi bụi bánh Doritos khỏi áo choàng màu tím. “Ta quyết định các cậu là cộng sự đáng giá trong trận chiến này.”

“Cộng sự?” Jason gầm gừ. “Ông chẳng làm gì cả!”

Bacchus bước đến rìa bờ sông. Nước ngay lập tức rút đi, để lộ một đống đặc sệt vốn là đầu của Otis. Bacchus đi xuống dưới theo cách của mình và nhìn vào đám đông. Ông giơ lên cây mộc trượng Thyrsus của mình.

Đám đông chế nhạo, hò hét và chỉ ngón tay cái của mình xuống. Percy không bao giờ chắc điều đó có nghĩa là sống hay chết. Cậu từng nghe về nó ở cả hai nghĩa.

Bacchus chọn lựa cái thú vị hơn. Ông đập cây quyền trượng quả thông vào đầu Otis và đống thịt khổng lồ của Otis tan rã hoàn toàn.

Đám đông trở nên điên cuồng. Bacchus leo ra khỏi hồ nước và oai vệ đi đến chỗ Ephialtes, hắn vẫn đang nằm giang người ra, chín nhừ và đang bốc khói.

Một lần nữa, Bacchus giơ lên cây mộc trượng thyrsus.

“LÀM ĐI!” đám đông gầm rú.

“ĐỪNG LÀM THẾ!” Ephialtes rên rĩ.

Bacchus gõ nhẹ vào mũi của gã khổng lồ và Ephialtes vỡ vụn thành tro bụi.

Đám hồn ma cổ vũ và ném hoa giấy trong suốt khi Bacchus sải bước quanh sân vận động với hai cánh tay giơ lên đắc thắng, hả hê trong sự sùng bái. Ông cười toe toét với các á thần. “Đó, các bạn của ta, mới là một màn diễn! Và dĩ nhiên ta đã làm điều gì đó. Ta đã giết hai gã khổng lồ!”

Khi bạn Percy xuống tàu, đám đông những hồn ma tỏa sáng lung linh và biến mất. Piper và Nico cố gắng đi xuống từ khán đài hoàng đế khi bản phục chế kì diệu của Đấu trường La Mã bắt đầu biến thành sương mù. Sàn đấu trường vẫn khá vững chắc, nhưng mặt khác sân vận động nhìn như thể chưa từng xảy ra trận tiêu diệt khổng lồ hàng niên kỷ nay.

“À,” Bacchus nói. “Vui thật. Các cô cậu có sự cho phép của ta để tiếp tục hành trình của mình.”

Sự cho phép của ông?” Percy gầm gừ.

“Đúng.” Bacchus nhướn mày. “Mặc dù cuộc hành trình của cậu có thể khó khăn hơn ta dự đoán một chút, con trai của Neptune.”

“Poseidon,” Percy tự động sửa lại. “Ông có ý gì về cuộc hành trình của tôi?”

“Cậu có thể thử bãi đậu xe phía sau Tòa nhà Emmanuel,” Bacchus nói. “Nơi tốt nhất để đột nhập. Còn bây giờ, tạm biệt, các bạn của ta. Và, à, chúc may mắn với vấn đề nho nhỏ khác.”

Vị thần bốc hơi trong đám mây mù thoang thoảng mùi nước nho. Jason chạy đến trước mặt Piper và Nico.

HLV Hedge chạy lon ton đến chỗ Percy, cùng với Hazel, Frank và Leo sát đằng sau. “Có phải là Dionysus không?” Hedge hỏi. “Ta yêu gã đó lắm!”

“Các cậu còn sống!” Percy nói với những người khác. “Bọn khổng lồ nói các cậu đã bị bắt. Chuyện gì đã xảy ra?”

Leo nhún vai. “Ồ, chỉ là một kế hoạch tuyệt vời của Leo Valdez thôi mà. Cậu sẽ kinh ngạc trước những gì cậu có thể làm với khối cầu của Archimedes, một cô gái biết mọi thứ dưới lòng đất và một con chồn.”

“Mình là con chồn,” Frank rầu rĩ nói.

“Về cơ bản,” Leo giải thích, “mình kích hoạt ốc vít thủy lực bằng thiết bị của Archimedes – sẵn đây, sẽ cực kì tuyệt vời ngay khi mình lắp đặt nó vào con tàu. Hazel biết được hướng dễ dàng nhất để khoan lên mặt đất. Bọn mình đào một đường hầm đủ lớn cho một con chồn và Frank leo lên với một cái máy truyền động đơn giản mà mình đã đặt cùng. Sau đó, chỉ còn vấn đề xâm nhập vào các kênh truyền hình vệ tinh mà HLV Hedge yêu thích và bảo thầy mang con tàu đến cứu bọn mình. Sau khi thầy đón được bọn mình, việc tìm kiếm các cậu thì dễ dàng rồi, nhờ có ánh sáng thần thánh của buổi diễn ở Đấu trường La Mã đấy.”

Percy hiểu được mười phần trăm câu chuyện của Leo, nhưng cậu quyết định bấy nhiêu đã đủ bởi cậu có một câu hỏi cấp bách hơn. “Annabeth đâu?”

Leo nhăn mặt. “Ừ, về chuyện đó…mình nghĩ cậu ấy vẫn đang gặp rắc rối. Bị thương, bị gãy chân, có thể – ít nhất là theo cảnh tượng mà Gaea cho tụi mình thấy. Giải cứu cậu ấy là chặng tiếp theo của chúng ta.”

Hai giây trước, Percy sẵn sàng để ngã khuỵu. Bây giờ một làn sóng adrenaline[3] chảy qua cơ thể cậu. Cậu muốn lao đến bóp cổ Leo và hỏi tại sao tàu Argo II không đi giải cứu Annabeth trước tiên, nhưng cậu nghĩ thế thì có chút vô ơn.

“Kể tớ nghe về cảnh đấy,” cậu nói. “Kể tớ nghe tất cả.”

Mặt sàn rung lên. Các tấm ván gỗ bắt đầu biến mất, cát đổ vào các hố của tầng hầm bên dưới.

“Hãy nói chuyện trên tàu,” Hazel đề nghị. “Tốt hơn chúng ta nên cất cánh khi còn có thể.”

Họ đi thuyền ra khỏi Đấu trường La Mã và hướng về phía nam trên những nóc nhà ở Rome.

Xung quanh Đấu trường La Mã, giao thông đã ách tắc. Một đám đông người thường tụ tập lại, có thể đang băn khoăn về ánh sáng và âm thanh kì lạ phát ra từ đống đổ nát. Theo như Percy có thể thấy, không một kế hoạch hủy diệt ngoạn mục nào của bọn khổng lồ được thực hiện thành công. Thành phố trông vẫn như trước đây. Không một ai có vẻ để mắt đến tàu chiến ba tầng chèo khổng lồ kiểu Hy Lạp đang bay trên bầu trời.

Các á thần tụ tập lại quanh bánh lái. Jason băng bó bên vai bị bong gân của Piper trong khi Hazel ngồi ở đuôi tàu, cho Nico ăn bánh thánh. Cậu con trai của Hades chỉ có thể ngẩng đầu. Giọng nói của cậu rất nhỏ, Hazel phải ghé vào mỗi khi cậu nói.

Frank và Leo kể lại những chuyện đã xảy ra trong căn phòng với khối cầu của Archimedes và cảnh tượng Gaea đã cho họ nhìn thấy qua tấm gương đồng. Họ nhanh chóng quyết định hướng tốt nhất của họ để tìm Annabeth là lời khuyên bí ẩn mà Bacchus đã cung cấp: Tòa nhà Emmanuel, bất kể nó là cái gì. Frank bắt đầu gõ vào máy tính của khoang bánh lái trong khi Leo điên tiết vỗ vào bảng điều khiển của cậu, lầm bầm, “Tòa nhà Emmanuel. Tòa nhà Emmanuel” HLV Hedge cố gắng giúp bằng cách vật lộn với tấm bản đồ đường phố Rome bị lật ngược.

Percy quỳ xuống cạnh Jason và Piper. “Vai cậu thế nào rồi?”

Piper mỉm cười. “Nó sẽ lành thôi. Cả hai cậu làm tốt lắm.”

Jason thúc khuỷu tay Percy. “Không hẳn là một đội tồi, cậu và mình ấy.”

“Tốt hơn việc cưỡi ngựa đấu gươm trên cánh đồng ngô ở Kansas,” Percy đồng ý.

“Nó đây rồi!” Leo hét lên, chỉ vào màn hình. “Frank, cậu thật tuyệt vời! Mình sẽ thiết lập hướng đi.”

Frank nhún vai. “Mình chỉ đọc tên từ màn hình. Một số du khách Trung Quốc đánh dấu nó trên Google Maps.”

Leo cười toe toét với những người khác. “Cậu ấy biết đọc tiếng Trung Quốc đấy.”

“Chỉ một chút ít thôi,” Frank nói.

“Điều đó tuyệt đấy chứ?”

“Các anh,” Hazel cắt ngang. “Em ghét phải làm gián đoạn buổi họp ngưỡng mộ của các anh, nhưng các anh nên nghe điều này.”

Cô giúp Nico đứng dậy. Cậu luôn luôn nhợt nhạt, nhưng bây giờ da cậu nhìn như sữa bột. Đôi mắt đen trũng sâu gợi Percy nhớ đến những tấm ảnh chụp những tù binh chiến tranh được giải phóng mà mình từng thấy, Percy đoán Nico cơ bản là giống như thế.

“Cám ơn,” Nico the thé. Đôi mắt cậu căng thẳng nhìn xung quanh nhóm. “Mình đã từ bỏ hy vọng.”

Tuần qua, Percy tưởng tượng ra nhiều lời gay gắt mà cậu sẽ nói với Nico khi họ gặp nhau, nhưng cậu bé trông thật yếu đuối và buồn thảm, Percy không thể tập trung được nhiều nỗi giận cho lắm.

“Cậu biết tất cả về hai trại,” Percy nói. “Cậu có thể nói cho tôi biết mình là ai ngay ngày đầu tiên tôi đến Trại Jupiter, nhưng cậu đã không làm vậy.”

Nico bất thình lình sụp xuống bánh lái. “Percy, mình xin lỗi. Mình khám phá ra Trại Jupiter vào năm ngoái. Cha mình để mình ở đó, mặc dù mình không chắc chắn lý do tại sao. Ông nói với mình các vị thần chia rẽ hai trại hàng thế kỉ qua và mình không thể nói với bất cứ ai. Thời điểm chưa thích hợp. Nhưng ông nói để cho mình viết việc này là vô cùng hệ trọng…” Cậu gập người lại khi ho.

Hazel giữ vai cậu cho đến khi cậu có thể đứng lên lại.

“Mình – mình nghĩ Cha muốn nói đến Hazel,” Nico tiếp tục. “Mình cần một nơi an toàn để giữ chị ấy. Nhưng bây giờ…mình nghĩ cha muốn mình biết về cả hai trại để mình hiểu nhiệm vụ của các cậu quan trọng thế nào, và để mình đi tìm kiếm Cửa Tử.”

Không khí hóa điện – theo nghĩa đen, vì Jason bắt đầu phóng ra tia lửa.

“Thế cậu đã tìm thấy cánh cửa chưa?” Percy hỏi.

Nico gật đầu. “Mình là thằng ngốc. Minh nghĩ mình có thể đi bất cứ đâu ở Âm Phủ, nhưng mình bước ngay vào cái bẫy của Gaea. Mình có thể đã thử chạy thoát khỏi hố đen.”

“Ừm…” Frank cắn môi cậu. “Hố đen cậu đang nói đến là loại gì thế?”

Nico bắt đầu nói, nhưng cái cậu cần nói hẳn phải rất đáng sợ. Cậu quay sang Hazel.

Cô đặt tay lên cánh tay của em trai. “Nico kể với em Cửa Tử – một ở thế giới con người, cái còn lại ở Âm Phủ. Lối vào phía con người nằm ở Hy Lạp. Nó được bảo vệ nghiêm ngặt bởi lực lượng của Gaea. Đó là nơi chúng đưa Nico trở lại thế giới con người. Sau này chúng đưa em ấy về Rome.”

Piper ắt hẳn đang lo lắng, vì chiếc sừng sung túc của cô nhả ra một ổ bánh mì thịt băm và pho mát. “Vậy chính xác thì cái cửa nằm chỗ nào ở Hy Lạp?”

Nico hít một hơi thật nhanh. “Ngôi nhà của Hades. Nó là một đền thờ dưới lòng đất ở Epirus[4]. Mình có thể đánh dấu nó trên bản đồ, nhưng – nhưng cánh cổng phía người trần không phải là vấn đề. Ở Âm Phủ, Cửa Tử là ở…ở…”

Đôi bàn tay lạnh ngắt làm trò nhện bò trên lưng Percy.

Lỗ đen. Một nơi không thể thoát của Âm Phủ, chỗ mà ngay cả Nico di Agelo cũng không thể đến. Tại sao Percy không nghĩ về nó trước đây nhỉ? Cậu đã đến ngay bờ vực của chổ đó. Cậu vẫn còn gặp ác mộng về nó.

“Tartarus,” cậu đoán. “Nơi sâu nhất của Âm Phủ.”

Nico gật đầu. “Chúng kéo mình vào bẫy, Percy. Những thứ mà mình đã nhìn thấy dưới đó…” Giọng cậu vỡ òa.

Hazel bĩu môi. “Chưa có một con người nào từng đến Tartarus,” cô giải thích. “Ít nhất, chưa ai từng vào mà sống sót trở ra. Nó là nhà tù an ninh tuyệt đối của Hades, nơi mà các thần Titan cũ và bọn kẻ thù khác của các thần bị giam cầm. Nó là nơi tất cả quái vật đến khi chúng chết trên trái đất. Nó…à, không ai biết chính xác nó thế nào.”

Mắt cô lướt đến chổ em trai. Những suy nghĩ còn lại của cô không cần phải nói: Không một ai ngoại trừ Nico.

Hazel đưa thanh kiếm màu đen cho cậu.

Nico dựa vào nó như thể nó là cây gậy của người già. “Bây giờ mình đã hiểu tại sao Hades không thể đóng các cánh cửa,” cậu nói. “Ngay cả các thần cũng không đi vào Tartarus. Thậm chí cả thần chết, Thanatos, cũng sẽ không đến gần nơi đó.”

Leo liếc qua từ phía tay lái. “Vậy để mình đoán nhé. Chúng ta sẽ phải đến đó.”

Nico lắc đầu. “Chuyện đó là không thể. Mình là con trai của Hades và ngay cả mình cũng đã rất chật vật mới sống sót. Lực lượng của Gaea áp đảo mình ngay tức khắc. Chúng rất mạnh khi ở dưới đó…không á thần nào có cơ hội. Mình đã gần như muốn phát điên.”

Mắt Nico trông giống mảnh thủy tinh vỡ. Percy băn khoăn sẽ đáng buồn tứi mức nào nếu thứ gì đó bên trong cậu ta vỡ vụn mãi mãi.

“Sau này chúng ta sẽ đến Epirus,” Percy nói. “Chúng ta sẽ chỉ đến gần cánh cổng ở phía này.”

“Mình ước gì nó dễ như vậy,” Nico nói. “Cánh cửa phải được điều khiển từ cả hai phía để đóng lại. Nó giống như một dấu niêm phong đôi. Có lẽ, chỉ là có lẽ, tất cả bảy á thần hợp tác cùng nhau có thể tiêu diệt lực lượng của Gaea ở phía con người, ở Ngôi nhà của Hades. Nhưng trừ khi các cậu có một đội đồng thời chiến đấu ở phía Tartarus, một đội đủ quyền năng để đánh bại quân đoàn quái vật ở chính lãnh thổ sân nhà của chúng–”

“Phải có một cách chứ,” Jason nói.

Không một ai xung phong đưa ra ý kiến sáng giá nào.

Percy nghĩ dạ dày của cậu đang lõm vào. Sau đó cậu nhận ra toàn bộ con tàu đang hạ xuống một tòa nhà lớn như cung điện.

Annabeth. Tin tức của Nico đáng sợ đến mức khiến trong giây lát Percy lãng quên việc cô vẫn đang gặp nguy hiểm, điều đó khiến cậu cảm thấy vô cùng có lỗi.

“Chúng ta sẽ tìm hiểu vấn đề Tartarus sau,” cậu nói. “Đó là Tòa nhà Emmanuel phải không?”

Leo gật đầu. “Bacchus nói gì đó về bãi đậu xe ở phía sau? Đây, nó đây rồi. Bây giờ làm sao đây?”

Percy nhớ đến giấc mơ của cậu về căn phòng tối, tiếng nói ồn ào độc địa từ con quái vật được gọi là Lệnh Bà. Cậu nhớ lại Annabeth đã run rẩy như thế nào khi cô trở về từ Đồn Sumter sau cuộc chạm trán giữa cô và lũ nhện. Percy bắt đầu nghi ngờ có thể có cái gì ở bên dưới đền thờ…theo nghĩa đen, là mẹ của tất cả các loài nhện. Nếu cậu đúng và Annabeth đã bị bẫy xuống đó một mình với sinh vật kia nhiều giờ liền, chân cô bị gãy…Vào lúc này, cậu không quan tâm nhiệm vụ của cô có phải thực hiện một mình hay không.

“Chúng ta phải đưa cô ấy ra khỏi đó,” cậu nói.

“À, đúng,” Leo đồng ý. “Nhưng, ơ…”

Cậu trông như muốn nói, Nếu chúng ta đến quá trễ thì sao?

Một cách đầy khôn ngoan, cậu đổi lời thoại. “Có một bãi đậu xe trên đường.”

Percy nhìn sang HLV Hedge. “Bacchus nói gì đó về việc đột nhập. Huấn luyện viên, thầy vẫn còn giữ đạn của nỏ phóng tiễn chứ?”

Vị thần rừng cười toe toét như một con dê hoang dã. “Ta cứ nghĩ trò sẽ không bao giờ hỏi tới chứ.”

Fancy Cross Page Divider

[1] nut cracker: dụng cụ bóc các loại hạt cứng, thường có hình anh lính. “The Nut Cracker” (hay “Chàng Kẹp Hạt Dẻ”) cũng là tên một vở ballet của Tchaikovski.
nutcracker
[2] Khối xây dựng (building block) được làm bằng gỗ, nhựa hoặc xốp, có nhiều hình dạng (hình vuông, hình trụ, kiến trúc, hình tam giác,v.v.) và màu sắc khác nhau được dùng như đồ chơi xây dựng.
khoi xep hình
[3] Adrenaline là một loại hóc-môn trong cơ thể. Nó điều hòa sự hoạt động của thần kinh.
[4] Ípeiros hay Epirus (tiếng Hy Lạp: Ήπειρος, Ípeiros), tên chính thức là Vùng Ípeiros (Περιφέρεια Ηπείρου, Periféria Ipeírou), là một vùng địa lý và hành chính và ở tây bắc Hy Lạp. Vùng này giáp với Tây Makedonía và Thessalía ở phía đông, Tây Hy Lạp ở phía nam, biển Ionia và quần đảo Ionian ở phía tây và quốc gia Albania ở phía bắc. Vùng có diện tích khoảng 9.200 km2 (3.600 sq mi). Đây là một phần của vùng lịch sử Ípeiros rộng hơn, nằm chống lên Albania và Hy Lạp hiện đại song chủ yếu nằm trên lãnh thổ Hy Lạp.

13 responses »

  1. dich hay lam ban chu a!!!!!! ^_^

    Trả lời
  2. Chương này wá hay!!!!

    Trả lời
  3. Percy………. ôi….ôi…..ôi….ôi……

    Trả lời
  4. 3 chuong lien 1 ngay.Tuyet qua! Tks chu nha nhieu lam luon! :3

    Trả lời
  5. ở phần 1 nico gọi percy là anh mà bạn

    Trả lời
  6. e không có ý chê bai gì về bài dịch của a mặc khác e rất cám ơn a vì đã dịch truyện này nhưng e có một góp ý nho nhỏ về cách xưng hô của các nhân vật trong truyện. theo e bk qua những series trk thỳ percy và anabeth và frank 3 ng đồng tuổi (16), piper jason hazel và leo đồng tuổi (15 hay 14 j đó) và nico là ng nhỏ tuổi nhất trong nhóm. vậy nên mong a đổi cách xưng hô của các nhân vật cho phù hợp. cám ơn a lần nữa. ^^

    Trả lời
    • chị bít e ạ, nhưng vấn đề là vì percy với Jason đều là con 2 vị thần lão làng già cả quyền uy, nếu xưng hô như nước ngoài thì k sao, như tiếng việt mình chỉnh xưng hô giữa 2 người là anh-em thì những đoạn kiểu như 2 người mặc cảm người kia tốt hơn giỏi hơn này nọ, jason xưng e sẽ có cảm giác lời nói và suy nghĩ bị lép vế đi rất nhiều, với lại cũng không quá chênh lệch, hazel 13-14 lệch hẳn so với những người còn lại nên xưng em

      Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: